Thiên Giá Sủng Nhi: Vợ Mới Của Tổng Tài

Chương 88: Nhớ Cô, Châm Lửa Trên Người Anh

Tiểu Linh

10/12/2021

"Hả?" Cố Nhược Hy bỗng ngẩng đầu lên, vừ hay nhìn vào đôi mắt đen không đáy của anh.

Không cẩn thận mà ngã vào trong ánh mắt sâu thẳm đó của anh, giãy dụa rất lâu mới thoát ra được, hoảng loạn mà cúi đầu.

Cô cảm thấy mình nhất định là nghe nhầm rồi. Xảy ra quá nhiều việc, tai và đầu đều xuất hiện chứng ảo giác. Mệt mỏi mà dựa lên ghế, nhắm mắt lại, muốn nghỉ ngơi một lát.

Lục Nghệ Thần thấy cô không có phản ứng gì lớn lắm mà lại nhắm mắt lại ngủ thì đầu mày hơi nhăn lại. Thấy khóe mắt cô còn ngấn nước mắt chưa lau khô, tim khẽ nhói. Anh lấy thảm đắp lên người cô, và bảo tài xế mở lớn điều hòa trong xe chút.

Cố Nhược Hy không ngờ thật sự ngủ say. Thấy an toàn giống như có anh ở bên cạnh thì bầu trời có sụp xuống cũng sẽ có anh chống đỡ. Không sợ hãi, không lo sợ, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Một mảnh yên bình.

Xe đang chạy bình ổn, đột nhiên dừng lại.

Lục Nghệ Thần vội vươn tay ra ôm lấy Cố Nhược Hy, không để cho cô ngã ra ngoài vì xe phanh gấp. Chỉ là một sự chấn động nhẹ, không làm tỉnh giấc. Phải mệt đến thế nào thì mới ngủ say như vậy?

"Có chuyện gì?" Lục Nghệ Thần thấp giọng hỏi tài xế.

"Tổng giám đốc, một chiếc Maserati đột nhiên quẹt đầu xe chúng ta." Tài xe sợ hãi mà quệt mồ hôi lạnh.

Lục Nghệ Thần ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ xe. Kỳ Thiếu Cẩn xuống xe, đi tới trước xe, nhìn vào Lục Nghệ Thần trong xe. Cả khuôn mặt đen sì giống như là hung thần của bóng tối.

Lục Nghệ Thần lại rất bình tĩnh, không hề bận tâm mà quét mắt nhìn Kỳ Thiếu Cẩn. Lúc bốn mắt giao nhau, một trận đấu đao kiếm kịch liệt.

Triệu Mặc ngồi ở phía trước lạnh cả sống lưng. Cho rằng một cuộc đại chiến sắp diễn ra.

Lục Nghệ Thần lại cúi mắt nhìn Cố Nhược Hy đang dựa lên vai mình ngủ ngon, nói rất khẽ với tài xế: "Vòng qua."



Tài xế vội vòng qua chiếc Maserati, chạy đi.

Kỳ Thiếu Cẩn tức giận mà nắm chặt bàn tay lại. Khuôn mặt tuấn tú căng chặt đến mức mạnh máu trên mặt cũng nổi lên.



"Lời tỏ tình thâm tình" trước đám đông của Lục Nghệ Thần có sức công phá mạnh mẽ, chiếm đóng các bài báo đầu bảng, hoàn toàn làm lờ đi tin đính hôn ngày mai của Kỳ Thiếu Cẩn và Tô Nhã.

Cố Nhược Hy thay bộ quần áo sạch sẽ, ngồi trên sô pha, không dám nhìn Lục Nghệ Thần đang yên lặng hút thuốc trước cửa sổ.

Sắc trời bên ngoài đã tối hẳn, đèn neong chiếu sáng len cửa sổ, những sắc màu sặc sỡ đan xen nhau.

Lục Nghệ Thần vẫn không nói câu nào. Cố Nhược Hy cũng không dám chủ động phá vỡ sự yên tĩnh kỳ lạ này. Rõ ràng cho rằng giữa họ đã kết thúc rồi, sẽ không có tiếp xúc nào nữa. Sao anh lại đột nhiên xuất hiện bên cạnh cô, trở thành hắc mã kị sĩ của cô, bảo vệ cô, che chở cô, còn là ở trước mặt nhiều người như vậy.

Anh hình như có tâm sự, đang nghĩ gì đó. Còn cô cũng có rất nhiều lo âu, đè nén đến mức gần như thở không nổi.

Điện thoai của Lục Nghệ Thần vang lên nhưng anh không bắt máy ngay. Điện thoại vang lên hồi lâu anh mới từ từ cầm lên. Nhìn thấy số lạ thì liền cúp máy. Không ngờ điện thoại lại vang lên, tiếng chuông cứ kéo dài khiến cho người ta ở trong căn phòng yên tĩnh cảm thấy bực mình.

Lục Nghệ Thần cuối cùng bực bội bắt máy, đầu bên kia truyền đến tiếng của Tô Nhã. Vẫn dịu dàng như tước, dễ nghe như trước khiến hắn không thể từ chối tuyệt tình được.

"Thần, em đọc báo rồi. Anh nghiêm túc sao?"

Lục Nghệ Thần không nói gì.

"Thần, anh biết em cũng rất bất lực. Em sẽ không kết hôn thật với Kỳ Thiếu Cẩn. Đây chỉ là một vở kịch gây chú ý trên thường trường mà thôi. Vì xí nghiệp, vì Tô gia, em không thể không làm như vậy." Giọng của Tô Nhã dần trầm xuống, tiếp đó lại thấp giọng nói: "Nếu lúc đó chúng ta kết hôn thì cũng sẽ không ép em đến bước đường này."



Lục Nghệ Thần biết ông cụ của Tô gia vẫn luôn ép Tô Nhã gả vào hào môn để làm tăng mạnh thế lực của Tô gia. Hôn sự của Tô gia và Lục Nghệ Thần, ông ta vẫn luôn xem trọng. Nhưng bọn họ cứ mãi không kết hôn, còn xảy ra chuyện hủy hôn vào hai năm trước nên sinh ra ý kiến với hôn sự này. Thấy hai người bọn họ còn chưa có tiền triển thì liền ép Tô Nhã gả cho nhà khác.

"Thần… ở trong lòng em…" Giọng của Tô Nhã nấc nghẹn: "Vẫn luôn là anh, chưa bao giờ thay đổi."

Lục Nghệ Thần vẫn không nói gì, vẻ mặt không rõ mà cúi đầu tiếp tục nghe Tô Nhã nói.

"Gặp nhau được không? Em thật sự rất nhớ anh." Tô Nhã hít mũi, nghe có vẻ mê mang.

"Em đang uống rượu?" Lục Nghệ Thần cuối cùng cũng lên tiếng. Thanh âm rất trầm, mang theo tia quan tâm khó che đậy được.

"Thần, em biết anh tốt bụng, không nỡ nhìn một cô gái bị nhiều người mắng chửi như vậy. Đó chỉ là thương hại, tuyệt đối không phải là tình cảm. Anh không nghe em giải thích, em vẫn luôn rất đau khổ. Em không hy vọng anh đem phẫn nộ trong lòng dùng cách hủy hoại danh tiếng để làm ra loại chuyện này." Tiếng của Tô Nhã có vẻ hơi say, đau đớn mà lẩm bẩm.

"Em đang ở đâu?" Lục Nghệ Thần hỏi.

Tô Nhã cười: "Anh cuối cùng cũng chịu gặp em rồi."

Cố Nhược Hy thấy Lục Nghệ Thần quay người ra ngoài thì vội đứng dậy. Nhưng anh chỉ ném lại một câu rồi đóng chặt cửa lại.

"Đợi tôi, không được đi đâu cả."

Vốn dĩ anh đã không định quản chuyện của Cố Nhược Hy nữa, nhưng nhìn thấy cô bị nhiều người dùng cách thức đó bắt nạt thì thật sự không thể ngồi yên mà nhìn. Đưa cô vào khu vực của mình mới là sự bảo vệ an toàn nhất cho cô.

Lục Nghệ Thần đi tới Pub Assadi. Rất nhanh liền tìm được Tô Nhã đang uống rượu một mình trong phòng bao. Anh đi vội qua đoạt lấy ly rượu trong tay cô ta: "Tôi đưa em về."

Nhưng Tô Nhã ôm chặt lấy cổ anh, cơ thể mềm mại dán lên lồng ngực anh: "Thần, anh cuối cùng cũng chịu gặp em. Cuối cùng cũng tới tìm em."

Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.net

truyện Đam Mỹ
truyện sắc

Dtruyen.com đổi tên miền thành Dtruyen.net. Độc giả ghi nhớ để truy cập.

truyện full

Nhận xét của độc giả về truyện Thiên Giá Sủng Nhi: Vợ Mới Của Tổng Tài

Số ký tự: 0

    Bình luận Facebook