[Cao H-Np] Huynh Trưởng Vi Phu
Chương 18: Hoàng Đế Tề Linh (2)
Đại Phi
09/05/2024
Bọn họ là huynh muội, nhưng tư thế hiện tại quá mập mờ.
"Đừng lộn xộn, làm sao muội có thể ngâm chân trong hồ nước lạnh dưới thời tiết nóng bức thế này."
Cũng không biết Yến Đạo đến khi nào, hắn ngồi trên mặt đất ôm Yến Loan một đôi chân trần còn ngâm trong hồ nước, da thịt bắp chân trắng nõn sáng long lanh mê người, lúc này nhận ra Yến Loan đã tỉnh, hắn càng ôm chặt nàng, trong lòng tựa hồ có chút không vui.
Lòng bàn tay to lớn bắt được bắp chân tinh tế của nàng, soạt một tiếng liền nhấc chân nhỏ tuyết trắng ra khỏi mặt nước, khiến Yến Loan vô cùng hoảng hốt.
"Nh... nhị ca huynh muốn làm gì?"
Đôi mắt Yến Loan nhíu chặt, nàng chỉ mới gặp nhị ca được có vài lần, nên là cực kỳ cảnh giác, quanh người hắn hoàn toàn không có sự ôn hòa nho nhã của một công tử con nhà quyền quý, thực chất bên trong tản ra bản tính lạnh lùng tàn ác như loài sói, giơ tay nhấc chân đều khiến nàng nơm nớp lo sợ.
Yến Đạo thần sắc ngưng trọng, từ trong ngực lấy ra một chiếc khăn lụa, không nói một lời liền cẩn thận thay Yến Loan lau khô chân ngọc còn đang dính nước, nâng từng bàn chân nhỏ giống như trân bảo, nhẹ nhàng vân vê...
Nhưng dần dần Yến Loan phát hiện có điều kì lạ, giống như lần trước nắn xương, Yến Đạo nhìn chân nàng, hô hấp bắt đầu hỗn loạn, ánh mắt hệt như kẻ ác mười năm chưa từng nếm qua thịt, nhìn chằm chằm nàng một cách đáng sợ.
"Nhị ca, chân muội đã sạch, không cần lau nữa a!"
Yến Loan thanh âm bất an lập tức ngăn hắn lại, Yến Đạo đang mơ màng bị nàng làm thức tỉnh, nghiêng đầu nhìn gương mặt như hoa đào, má lúm đồng tiền nở nụ cười miễn cưỡng, hắn hừ lạnh một tiếng, vứt khăn lụa trên tay xuống.
Sau đó cầm lên giày thêu cùng tất chân ban nãy bị Yến Loan ném ở một bên, chậm rãi mang vào cho nàng, cho đến khi đôi giày thêu được vừa vặn mang vào, hắn mới buông nàng ra.
"Nơi này tuy đẹp nhưng thi thoảng vẫn có dã thú. Đây không phải là nơi muội có thể lang thang."
Bị Yến Đạo từ dưới đất kéo lên, đôi chân Yến Loan như nhũn ra vì sợ hãi quá độ, lâu như vậy ma ma cũng chưa quay lại, nàng mơ hồ đoán được Yến Đạo đã làm gì.
"Khụ khụ, nhị ca huynh vì sao cũng đến nơi này?"
Nắm bàn tay thiếu nữ mềm mịn nhỏ nhắn, khuôn mặt cứng ngắc Yến Đạo rốt cuộc cũng thả lỏng, hắn dáng dấp quá cao, đi một bước, Yến Loan đều phải bước hai bước, nhận ra nàng phải chật vật đuổi theo mình, hắn mới giảm dần tốc độ.
"Ta hôm nay hộ tống bệ hạ xuất cung, thật hiếm khi có buổi thi hội, hắn sớm đã muốn đến từ lâu."
Bệ hạ! Yến Loan đôi mắt sáng ngay lập tức, đương kim hoàng thượng là biểu hyunh nàng, một trong những bậc đế vương bi ai nhất lịch sử!
[Biểu huynh: anh họ, Vĩnh Khang công chúa là cô ruột của Tề Linh]
"Huynh ấy cũng có thể tùy ý xuất cung? Không phải Chử thái hậu không cho phép sao?"
Tề Linh đế sở dĩ bi ai đều là có nguyên nhân, hoàng thất ở Bắc Tề có một quy tắc bất thành văn, chính là khứ mẫu lưu tử'. Sau khi tân đế đăng cơ, mẹ ruột tân đế sẽ bị giết chết, và nhũ mẫu sẽ được phong làm thái hậu nhằm ngăn chặn việc mẫu tộc lợi dụng địa vị và quyền lực của mình để giành quyền kiểm soát hoàng đế.
[Khứ mẫu lưu tử: giết mẹ để lại con]
Năm đó khi Thuận đế sắp băng hà, đã lập hoàng tử do Chử thị sinh ra làm tân đế, đồng thời ban lệnh 'khứ mẫu lưu tử'. Tuy nhiên, Chử Diệu Tử vì dã tâm quá lớn đã kháng lại thánh chỉ, mượn thế lực nhà ngoại liên hợp với Đại Tư Mã Vương Ung, giết chết Thuận đế vào thời khắc hấp hối, và bóp chết cả Thái hậu Phùng thị, nhũ mẫu vừa được phong làm thái hậu. Gần chục năm sau, bà thống trị triều đình cùng phe đối lập, ngay cả hoàng đế cũng chỉ là con rối của bà ta.
Chử thái hậu tiếng tăm lừng lẫy trong lịch sử, nhưng Yến Loan lại mơ hồ nhớ ra Chử thị cuối cùng là bị Đại Tư Mã, Vương Ung thừa tướng thời bấy giờ phế đi.
"Đừng lộn xộn, làm sao muội có thể ngâm chân trong hồ nước lạnh dưới thời tiết nóng bức thế này."
Cũng không biết Yến Đạo đến khi nào, hắn ngồi trên mặt đất ôm Yến Loan một đôi chân trần còn ngâm trong hồ nước, da thịt bắp chân trắng nõn sáng long lanh mê người, lúc này nhận ra Yến Loan đã tỉnh, hắn càng ôm chặt nàng, trong lòng tựa hồ có chút không vui.
Lòng bàn tay to lớn bắt được bắp chân tinh tế của nàng, soạt một tiếng liền nhấc chân nhỏ tuyết trắng ra khỏi mặt nước, khiến Yến Loan vô cùng hoảng hốt.
"Nh... nhị ca huynh muốn làm gì?"
Đôi mắt Yến Loan nhíu chặt, nàng chỉ mới gặp nhị ca được có vài lần, nên là cực kỳ cảnh giác, quanh người hắn hoàn toàn không có sự ôn hòa nho nhã của một công tử con nhà quyền quý, thực chất bên trong tản ra bản tính lạnh lùng tàn ác như loài sói, giơ tay nhấc chân đều khiến nàng nơm nớp lo sợ.
Yến Đạo thần sắc ngưng trọng, từ trong ngực lấy ra một chiếc khăn lụa, không nói một lời liền cẩn thận thay Yến Loan lau khô chân ngọc còn đang dính nước, nâng từng bàn chân nhỏ giống như trân bảo, nhẹ nhàng vân vê...
Nhưng dần dần Yến Loan phát hiện có điều kì lạ, giống như lần trước nắn xương, Yến Đạo nhìn chân nàng, hô hấp bắt đầu hỗn loạn, ánh mắt hệt như kẻ ác mười năm chưa từng nếm qua thịt, nhìn chằm chằm nàng một cách đáng sợ.
"Nhị ca, chân muội đã sạch, không cần lau nữa a!"
Yến Loan thanh âm bất an lập tức ngăn hắn lại, Yến Đạo đang mơ màng bị nàng làm thức tỉnh, nghiêng đầu nhìn gương mặt như hoa đào, má lúm đồng tiền nở nụ cười miễn cưỡng, hắn hừ lạnh một tiếng, vứt khăn lụa trên tay xuống.
Sau đó cầm lên giày thêu cùng tất chân ban nãy bị Yến Loan ném ở một bên, chậm rãi mang vào cho nàng, cho đến khi đôi giày thêu được vừa vặn mang vào, hắn mới buông nàng ra.
"Nơi này tuy đẹp nhưng thi thoảng vẫn có dã thú. Đây không phải là nơi muội có thể lang thang."
Bị Yến Đạo từ dưới đất kéo lên, đôi chân Yến Loan như nhũn ra vì sợ hãi quá độ, lâu như vậy ma ma cũng chưa quay lại, nàng mơ hồ đoán được Yến Đạo đã làm gì.
"Khụ khụ, nhị ca huynh vì sao cũng đến nơi này?"
Nắm bàn tay thiếu nữ mềm mịn nhỏ nhắn, khuôn mặt cứng ngắc Yến Đạo rốt cuộc cũng thả lỏng, hắn dáng dấp quá cao, đi một bước, Yến Loan đều phải bước hai bước, nhận ra nàng phải chật vật đuổi theo mình, hắn mới giảm dần tốc độ.
"Ta hôm nay hộ tống bệ hạ xuất cung, thật hiếm khi có buổi thi hội, hắn sớm đã muốn đến từ lâu."
Bệ hạ! Yến Loan đôi mắt sáng ngay lập tức, đương kim hoàng thượng là biểu hyunh nàng, một trong những bậc đế vương bi ai nhất lịch sử!
[Biểu huynh: anh họ, Vĩnh Khang công chúa là cô ruột của Tề Linh]
"Huynh ấy cũng có thể tùy ý xuất cung? Không phải Chử thái hậu không cho phép sao?"
Tề Linh đế sở dĩ bi ai đều là có nguyên nhân, hoàng thất ở Bắc Tề có một quy tắc bất thành văn, chính là khứ mẫu lưu tử'. Sau khi tân đế đăng cơ, mẹ ruột tân đế sẽ bị giết chết, và nhũ mẫu sẽ được phong làm thái hậu nhằm ngăn chặn việc mẫu tộc lợi dụng địa vị và quyền lực của mình để giành quyền kiểm soát hoàng đế.
[Khứ mẫu lưu tử: giết mẹ để lại con]
Năm đó khi Thuận đế sắp băng hà, đã lập hoàng tử do Chử thị sinh ra làm tân đế, đồng thời ban lệnh 'khứ mẫu lưu tử'. Tuy nhiên, Chử Diệu Tử vì dã tâm quá lớn đã kháng lại thánh chỉ, mượn thế lực nhà ngoại liên hợp với Đại Tư Mã Vương Ung, giết chết Thuận đế vào thời khắc hấp hối, và bóp chết cả Thái hậu Phùng thị, nhũ mẫu vừa được phong làm thái hậu. Gần chục năm sau, bà thống trị triều đình cùng phe đối lập, ngay cả hoàng đế cũng chỉ là con rối của bà ta.
Chử thái hậu tiếng tăm lừng lẫy trong lịch sử, nhưng Yến Loan lại mơ hồ nhớ ra Chử thị cuối cùng là bị Đại Tư Mã, Vương Ung thừa tướng thời bấy giờ phế đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.net
Dtruyen.com đổi tên miền thành Dtruyen.net. Độc giả ghi nhớ để truy cập.