Chương 11
Nhan Ngữ Hâm
03/12/2013
Khi Hạ An
Nhiên nhận được cuộc gọi thứ hai của Tô Mộc Thần, cô đã ngồi trên xe bus đi về nhà. Ai cũng biết thời điểm tan tầm luôn đông nghịt, mỗi người
đều bị biến thành nhân trong chiếc bánh kẹp chật chội. Hơn nữa, vào mùa
hè nóng nực, trên xe bốc lên nhiều loại mùi hỗn tạp, kết hợp với mùi
điều hòa nhiệt độ tạo nên cảm giác khó chịu, khiến người ta thấy buồn
nôn.
Một nhân
viên văn phòng bình thường, lương tháng ba cọc ba đồng, chỉ đủ chi tiền
để đi loại phương tiện giao thông công cộng này mà thôi. Trường hợp
người người chen lấn, cũng rất dễ xảy ra vài chuyện ngoài ý muốn, ví dụ
như, bị quấy rối tình dục, rồi trộm cắp…
Cho nên,
khi Hạ An Nhiên nghe thấy tiếng điện thoại di động vang lên trong túi,
cô nhíu mày ngẩng đầu nhìn. Vốn dĩ ngồi trên xe bus đã chật chội, không
hiểu ai lại gọi cho cô vào giờ này.
Nên biết rằng, gọi điện thoại trên xe bus rất phiền phức.
Hạ An Nhiên mặc kệ tiếng điện thoại kêu, dự định sau khi xuống bến xe bus sẽ gọi lại.
Nhưng tiếng chuông điện thoại cứ bám riết không tha, sau khi tắt khoảng mười giây
lại vang lên. Sao giống như muốn so tài chịu đựng với cô, xem ai chịu
thua trước vậy?
Hạ An Nhiên coi như không có chuyện gì xảy ra, không thèm để ý tới tiếng chuông điện thoại không ngừng kêu nữa.
Thành phố C dù thế nào đi nữa cũng là một thành phố du lịch nổi danh trong nước, có tiếng là sầm uất. Trong giờ cao điểm ở nơi này, trên đường đầy xe cộ,
dù là người ngồi trong xe riêng hay xe bus, đều ghen tức với người đi xe đạp hoặc xe đạp điện. Chưa tính việc dừng lại khi gặp đèn đỏ, nếu xảy
ra sự cố nhỏ nào đó cũng sẽ bị ùn tắc lại nửa giờ hoặc cả tiếng đồng hồ
là chuyện bình thường.
Còn đi xe
bus không may mà hết chỗ ngồi, bắt buộc phải đứng, đến lúc xuống trạm
dừng xe hai chân không nhũn ra mới là lạ, cảm giác người như trên mây
vậy!
Gặp đèn đỏ, xe bus dừng lại vẫn chưa di chuyển được chút nào, bỗng điện thoại trong túi Hạ An Nhiên lại vang lên thêm lần nữa. Cô chính thức tuyên bố bỏ
cuộc, quả nhiên nghị lực của cô không bằng đối phương.
Hạ An Nhiên xách túi ra đằng trước, sau đó lấy chiếc điện thoại vừa mới mua nửa
tháng trước ra khỏi túi, một dãy số liên tục nhấp nháy hiển thị trên màn hình. Không có tên trong danh bạ, chứng tỏ cô không lưu số điện thoại
lại. Tuy không lưu, nhưng cô chẳng lạ gì dãy số này, buổi trưa hôm nay
cô đã từng gọi một lần.
Tô Mộc Thần, người đàn ông tính cách xấu xa, lúc nào gương mặt cũng nở nụ cười ôn hòa.
Hạ An Nhiên nhíu mày, đã giao Duệ Duệ cho hắn rồi, nếu không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thì không còn liên quan tới cô nữa. Bây giờ hắn gọi cho cô là ý gì chứ?
Nghĩ thế, Hạ An Nhiên nhấn nút trả lời.
“Hạ An Nhiên!!!”
Thấy cuộc
gọi đã được nối, cơn tức giận của Tô Mộc Thần lại dâng lên. Từ nãy đến
giờ hắn đã gọi không biết bao cuộc điện thoại, nhưng chẳng có ai bắt
máy. Còn tên nhóc Duệ Duệ ngồi trên xe vẫn không ngừng khóc lóc, đúng
vào giờ cao điểm, ở trên đường muốn tiến không được mà lùi cũng không
xong, càng lúc hắn càng bực bội.
Nếu là ngày thường, hắn sẽ không bao giờ bày ra bộ dáng không hoàn mỹ như thế này
cho người khác xem, vốn hắn là người rất coi trọng hình tượng của mình.
Nhưng bây giờ hắn không nghĩ nhiều được nữa, khiến hắn rơi vào hoàn cảnh bực tức như vậy, Hạ An Nhiên khó thoát khỏi liên can!
“Mẹ ơi, mẹ ơi…”
Duệ Duệ
thấy Tô Mộc Thần gọi tên Hạ An Nhiên, vươn đôi tay bé nhỏ khóc nức nở,
dường như muốn thông qua điện thoại tố cáo tội ác của Tô Mộc Thần đối
với mình.
“Hạ An
Nhiên, cô mang đứa bé này đi đi.” Tô Mộc Thần nhìn thoáng qua một dãy xe cộ nối đuôi nhau không di chuyển được, hắn buồn bực đập tay lái, khẽ
gào lên.
“Anh có
thôi đùa cợt đi không!” Hạ An Nhiên cao giọng, vừa mới nhận cuộc gọi, đã nghe thấy giọng điệu nóng nảy của Tô Mộc Thần, mở miệng đã bắt cô phải
đưa đứa trẻ đi.
“Tiên sinh, đó là con của anh mà.”
Vừa giao
Duệ Duệ cho hắn có nửa ngày, hắn đã la hét bắt cô phải đưa đi. Dù gì cậu bé cũng ở cùng cô đêm qua, vất vả lắm mới đưa nó đi được, cho dù cô và
cậu bé có quan hệ với nhau, công bằng mà nói, cũng phải để Duệ Duệ ở
cạnh Tô Mộc Thần một tối.
Nếu tối nay cô còn đưa Duệ Duệ về nữa, thái hậu họ Hạ chắc không còn gào lên nữa,
mà sẽ tống cổ cô ra khỏi nhà luôn. Cô không não tàn đến mức mang Duệ Duệ về nhà lần hai đâu!
“Hạ tiểu thư, cô đã biết vốn dĩ Duệ Duệ không phải con tôi.”
Tô Mộc Thần nghiến răng, liếc qua bé con đang ngồi ở ghế phụ, hai mắt ngập nước, giống như vừa bị hắn ngược đãi xong.
“Tô tiên
sinh, anh hỏi ngược lại tôi làm như tôi biết rõ Duệ Duệ có phải con anh
hay không vậy. Không phải nó cũng gọi anh là ba hay sao?” Hạ An Nhiên hừ lạnh, chủ đề câu chuyện khiến cô phát ngấy, dù sao bây giờ Duệ Duệ cũng đang ở cạnh hắn, hôm nay cô không thể, tuyệt đối không thể mang cậu bé
về nhà được.
Tô Mộc Thần tức giận đập vào tay lái lần thứ hai, không may trúng còi xe, một âm
thanh chói tai vang lên giữa dòng xe cộ. May mà đang trong thời điểm ùn
tắc giao thông, chẳng ai so đo với tiếng còi bất ngờ, chỉ nghĩ đó là sự
phát tiết cơn giận mà thôi. Nhưng Duệ Duệ ngồi bên cạnh lại không nghĩ
thế, cậu bé bị dọa tới hoảng sợ, từ thút thít chuyển thành khóc to.
Thông qua điện thoại, Hạ An Nhiên cũng có thể nghe được tiếng Duệ Duệ
khóc lóc, còn liên tục gọi ‘mẹ ơi’, khiến cô hơi cuống quýt.
“Duệ Duệ
đang khóc sao?” Hạ An Nhiên hơi chần chừ hỏi. Duệ Duệ là một đứa bé rất
ngoan, bình thường bé không gây ồn ào náo loạn, chỉ thích nhào vào lòng
làm nũng. Tuy cô và bé chưa ở cùng nhau nhiều, nhưng cô chưa hề thấy Duệ Duệ khóc lóc thương tâm như vậy. Không biết tại sao mới ở cùng Tô Mộc
Thần nửa buổi đã trở nên thế?
“Cô nghe
thấy à? Phiền cô mau đến mang nó đi đi…” Chẳng hiểu hắn đã mắc tội gì,
mà Duệ Duệ vốn ngoan ngoãn lại gào khóc không ngừng.
“Tô Mộc
Thần, chẳng lẽ người đàn ông như anh lại không biết dỗ trẻ con ư?” Hạ An Nhiên không nén nổi cơn giận, gã này sao ngu ngốc đến thế? Khi trẻ con
khóc lóc thì phải dỗ dành an ủi nó, vậy mà hắn chỉ biết kêu cô tới đưa
đi, chẳng ra thể thống gì.
“Anh làm
Duệ Duệ khóc thì anh đi mà dỗ…” Hạ An Nhiên hét với cái điện thoại, đợi
Tô Mộc Thần phản ứng lại. Nhưng mãi một lúc lâu mà không thấy âm thanh
gì, cô cúi đầu nhìn điện thoại mới phát hiện ra nó hết pin. Không xong
rồi, vốn dĩ cô định bắt Tô Mộc Thần đưa điện thoại cho Duệ Duệ để an ủi
thằng bé, tuy nó không có quan hệ gì với cô, nhưng không thể mặc kệ cứ
để nó khóc mãi được. Khi nhìn thấy màn hình điện thoại đen ngòm, trong
lòng cô tiếc nuối thì ít mà lo lắng thì nhiều.
Hóa ra cô còn có tình mẫu tử, nhưng điện thoại hết pin cô cũng không biết làm thế nào.
Hạ An Nhiên đành kéo túi xách thả điện thoại vào trong, nhưng vừa cúi đầu, cô bỗng
thấy một bàn tay đen nhẻm thò vào trong túi mình.
Trộm cắp ư?
Tình huống này lại rơi vào người cô?
Hạ An Nhiên thấy bản thân mình đã gặp đủ xui xẻo, đầu tiên chẳng hiểu sao lại gặp
phải tên Tô Mộc Thần ‘khẩu phật tâm xà’ kia, đã bực bội vì bị hắn giày
vò thì chớ, còn xúi quẩy bị kẻ trộm để ý. Có trộm thì nên trộm người có
tiền như Tô Mộc Thần, sao lại trộm kẻ làm công ăn lương như cô chứ….
Lần từ cánh tay, Hạ An Nhiên nhìn thấy một gã đàn ông đứng sau mình, hình như hắn
ta cũng nhận ra ánh mắt của cô, bèn ngẩng đầu lườm một cái. Ánh mắt
không chút sợ hãi khi bị người khác bắt gặp mình đang ăn trộm, thậm chí
còn hành động trắng trợn hơn, căn bản vì không có ai can thiệp nên hắn
ta càng táo tợn.
Người trong xe bus rất đông, nhưng chẳng mấy ai để ý tới, hoặc có nhìn thấy cũng
cho qua coi như không biết, không hề có người nào ngăn cản.
Con người bây giờ thật lạnh lùng.
Bỗng dưng Hạ An Nhiên nhớ tới câu nói này.
Đúng là…
Hạ An Nhiên cảm nhận được trái tim mình đập dữ dội, tâm trạng càng trở nên khẩn
trương. Đây là điều hiển nhiên, gặp phải loại chuyện này ai mà chẳng
thế! Nhưng cho dù hoảng loạn, Hạ An Nhiên vẫn xác định rõ bây giờ cô
phải làm thứ gì đó, không có lý do gì mà cô lại cho phép người khác đi
trộm đồ của mình.
Hạ An Nhiên hít sâu một hơi, chuẩn bị giơ tay bắt kẻ trộm. Không ngờ có người còn
hành động nhanh hơn cô. Một đôi tay mạnh mẽ tóm gọn tên trộm cắp.
Hạ An Nhiên ngẩng đầu nhìn người duy nhất ‘dám làm việc nghĩa’ kia. Khuôn mặt với nụ cười mộc mạc rạng rỡ thường trực trên môi.
“Hạ tiểu thư, thật khéo!”
Thẩm Hi.
Hạ An Nhiên thầm gọi cái tên này.
Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.net
Dtruyen.com đổi tên miền thành Dtruyen.net. Độc giả ghi nhớ để truy cập.