Chương 2250
Tô Minh
16/01/2022
Đột nhiên, một tấm bia thần chọc trời lập tức chắn
trước mặt lão tổ tông hoàng thất đã trọng thương và đang
tìm cách chạy trốn.
“Rầm!”, vì lão tổ đó không kịp thu lại tốc độ nên lập
tức va vào trên bia Huyền Diệu.
Ông ta vốn trọng thương nên lúc này lại một lần nữa nôn ra máu.
Lúc này ông ta còn vô cùng kinh ngạc, sắc mặt trắng bệch.
Trong lúc cái chết cận kể, chỉ muốn chạy trốn chứ
không do dự gì, đồng thời lúc này ông ta còn rống lên:
“Tinh huyết! Thiêu đốt cho lão tổ!”
Lời nói vừa dứt thì thân ngưoi vốn trọng thưong, hấp
hối sắp chết của ông ta như hồi quang phản chiếu, khí tức
sục sôi và không ngừng gào rú. Thoắt cái, dưới chân ông
ta như nổi gió, quy luật không gian vận chuyển cực độ,
toàn thân bay về phía bên trái định thoát khỏi không gian
mà bia Huyền Diệu đang trấn áp.
Nhưng khiến ông ta tuyệt vọng chính là sau mấy hơi thờ, rõ ràng ông ta cảm nhận được mình đã chạy về phía
bên trái mấy chục ngàn mét rồi nhưng vẫn không tìm
được không gian hư không trống không, vẫn bị bao trùm
trong không gian của bia Huyền Diệu.
Đồng thời lúc này, bên tai ông ta truyền đến tiếng kêu
thảm thiết sắp chết của hai lão tổ đang giãy dụa trong
Pháp Nguyên Trường Hà. Thậm chí, còn có thể mo hồ
nhìn thấy cái chết cận kể của hai lão tổ dưới sức thiêu đốt
khủng khiếp của ngọn lửa và các loại pháp nguyên.
Đúng thế! Hai vị lão tổ đó đã chết, đến thần hồn cũng
không thể thoát được.
“A.”, ông ta sốt sắng, đặc biệt là tinh huyết trong cơ
thể đã thiêu đốt đến cực điểm, bắt đầu lụi tàn. Ông ta
càng lúc càng tuyệt vọng, đôi mắt già nua bắt đầu biến
thành màu máu, tuyệt vọng thì tất nhiên sẽ không ngừng
giãy dụa. Trên tay ông ta lập tức xuất hiện một thanh
kiếm, kiếm nguyên ập đến, các võ kỹ kiếm đạo,
thần thông kiếm đạo điên cuồng bay ra bổ nhào về phía bia
Huyền Diệu.
Hiệu quả cũng được!
Có thể nhìn thấy rõ.
Két, két, két.
Trên bia Huyền Diệu xuất hiện từng đường kiếm
rất sâu.
Lão tổ vui mừng, dường như chết đuối vớ được cọc,
khí tức cũng sục sôi hơn.
Sau đó…
Vui buồn chỉ đan xen trong chốc lát. Vốn tưởng rằng
có hi vọng phá tan bia Huyền Diệu quái dị, sừng sững
trong đất trời như này. Nhưng thật không ngờ một giây
sau có thể nhìn thấy rõ, bên trên bia Huyền Diệu bị kiếm
quang xoẹt qua để lại vết kiếm sâu nhưng lúc này lại khôi
phục như không bị sao cả. Đúng như gặp phải ma.
“Sao lại như vậy? Không…!”, mắt của lão tổ không còn
là màu máu mà đã biến thành màu tím đỏ, giọng nói khàn
khàn. Toàn thân ông ta tuyệt vọng như nhập ma, khí tức
toàn thân bắt đầu lụi tàn, cơ thể ông ta cũng yếu hằn đi.
trước mặt lão tổ tông hoàng thất đã trọng thương và đang
tìm cách chạy trốn.
“Rầm!”, vì lão tổ đó không kịp thu lại tốc độ nên lập
tức va vào trên bia Huyền Diệu.
Ông ta vốn trọng thương nên lúc này lại một lần nữa nôn ra máu.
Lúc này ông ta còn vô cùng kinh ngạc, sắc mặt trắng bệch.
Trong lúc cái chết cận kể, chỉ muốn chạy trốn chứ
không do dự gì, đồng thời lúc này ông ta còn rống lên:
“Tinh huyết! Thiêu đốt cho lão tổ!”
Lời nói vừa dứt thì thân ngưoi vốn trọng thưong, hấp
hối sắp chết của ông ta như hồi quang phản chiếu, khí tức
sục sôi và không ngừng gào rú. Thoắt cái, dưới chân ông
ta như nổi gió, quy luật không gian vận chuyển cực độ,
toàn thân bay về phía bên trái định thoát khỏi không gian
mà bia Huyền Diệu đang trấn áp.
Nhưng khiến ông ta tuyệt vọng chính là sau mấy hơi thờ, rõ ràng ông ta cảm nhận được mình đã chạy về phía
bên trái mấy chục ngàn mét rồi nhưng vẫn không tìm
được không gian hư không trống không, vẫn bị bao trùm
trong không gian của bia Huyền Diệu.
Đồng thời lúc này, bên tai ông ta truyền đến tiếng kêu
thảm thiết sắp chết của hai lão tổ đang giãy dụa trong
Pháp Nguyên Trường Hà. Thậm chí, còn có thể mo hồ
nhìn thấy cái chết cận kể của hai lão tổ dưới sức thiêu đốt
khủng khiếp của ngọn lửa và các loại pháp nguyên.
Đúng thế! Hai vị lão tổ đó đã chết, đến thần hồn cũng
không thể thoát được.
“A.”, ông ta sốt sắng, đặc biệt là tinh huyết trong cơ
thể đã thiêu đốt đến cực điểm, bắt đầu lụi tàn. Ông ta
càng lúc càng tuyệt vọng, đôi mắt già nua bắt đầu biến
thành màu máu, tuyệt vọng thì tất nhiên sẽ không ngừng
giãy dụa. Trên tay ông ta lập tức xuất hiện một thanh
kiếm, kiếm nguyên ập đến, các võ kỹ kiếm đạo,
thần thông kiếm đạo điên cuồng bay ra bổ nhào về phía bia
Huyền Diệu.
Hiệu quả cũng được!
Có thể nhìn thấy rõ.
Két, két, két.
Trên bia Huyền Diệu xuất hiện từng đường kiếm
rất sâu.
Lão tổ vui mừng, dường như chết đuối vớ được cọc,
khí tức cũng sục sôi hơn.
Sau đó…
Vui buồn chỉ đan xen trong chốc lát. Vốn tưởng rằng
có hi vọng phá tan bia Huyền Diệu quái dị, sừng sững
trong đất trời như này. Nhưng thật không ngờ một giây
sau có thể nhìn thấy rõ, bên trên bia Huyền Diệu bị kiếm
quang xoẹt qua để lại vết kiếm sâu nhưng lúc này lại khôi
phục như không bị sao cả. Đúng như gặp phải ma.
“Sao lại như vậy? Không…!”, mắt của lão tổ không còn
là màu máu mà đã biến thành màu tím đỏ, giọng nói khàn
khàn. Toàn thân ông ta tuyệt vọng như nhập ma, khí tức
toàn thân bắt đầu lụi tàn, cơ thể ông ta cũng yếu hằn đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Dtruyen.net
Dtruyen.com đổi tên miền thành Dtruyen.net. Độc giả ghi nhớ để truy cập.